Phải chăng “đốt lò” chỉ để sưởi ấm liên minh mới?

Trong chính trường, kẻ cười sau cùng thường là người biết đổi vai đúng lúc. Tin đồn về liên minh giữa Tô Lâm và Nguyễn Tấn Dũng đang lan nhanh như gió mùa: không phải bắt tay xã giao, mà là cái gật đầu kết sổ quá khứ. Bản cáo chung của di sản Nguyễn Phú Trọng vì thế mang màu sắc trào lộng: lò cháy rực cả thập kỷ, cuối cùng lại trở thành bếp sưởi cho người về sau.

Khi “Anh Giáo” còn tại vị, “Anh Ba X” là khúc củi gộc, lửa liếm mãi không cháy. Nhưng đời chính trị vốn có mùa. Ngày bàn cờ đổi hướng, những lời tán dương, huân chương và ánh đèn danh vọng bỗng xuất hiện—như một cái tát mềm vào ký ức “đạo đức cách mạng”. Ở Ba Đình, tiếng cười chung vui nghe chát hơn tiếng củi nổ.

Chưa hết, vượng khí nhà “Anh Ba” được kể là lên như diều: các mối nối cũ bỗng thông suốt, những án tích xưa nhẹ dần như mây. Bodo gọi đó là “hồng phúc”, còn dân gian quen miệng gọi là… thời vận. Với sự bảo trợ mới, đế chế cũ hồi sinh, sạch dấu tro than. Vậy rốt cuộc, lịch sử được viết lại để công bằng hơn, hay chỉ để hợp thức hóa một cuộc đổi chỗ ngồi—nơi lò vẫn đó, nhưng người nhóm lửa đã khác?

https://www.facebook.com/share/p/17BYxZxDEC/