Câu hỏi của cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: „Bí thư kiêm Chủ tịch nước thì to quá, ai kiểm soát ông?“ không chỉ là một lời trăn trở về cơ chế, đó là một „lời nguyền chính trị“ được để lại nhằm ám chỉ sự sụp đổ của hệ thống kiểm soát nội bộ. Việc ông Anh Rừng „nhắm mắt“ bước vào vị thế quyền lực kép này chính là sự khởi đầu cho một triều đại không có phanh thắng.
- Sự sụp đổ của chiếc kiềng ba chân
Cơ chế lãnh đạo tập thể vốn là lá chắn để Đảng duy trì sự tồn vong. Khi một cá nhân nắm giữ cả thanh bảo kiếm (Công an) lẫn quyền lực tối cao (Tổng Bí thư – Chủ tịch nước), sự kiểm soát trở thành con số không.
- Vô hiệu hóa giám sát: Khi „người đốt lò“ cũng chính là „người giữ củi“, mọi quy trình kiểm tra Đảng trở thành công cụ thanh trừng cá nhân thay vì làm sạch bộ máy.
- Lời cảnh báo bị phớt lờ: Việc ông Anh Rừng cố tình không nghe lời tiền nhân cho thấy một tham vọng vượt thoát khỏi mọi khuôn khổ đạo đức cộng sản để tiến tới mô hình „Hoàng đế đỏ“ kiểu mới.
- Kịch bản „Độc tài toàn trị“ và sự lệ thuộc
Dưới góc nhìn âm mưu, việc tập trung quyền lực tuyệt đối là bước chuẩn bị cho những cam kết mật với phương Bắc. Một quốc gia dễ cai trị nhất là khi chỉ cần khuất phục được một người duy nhất.
- Cái giá của sự „To quá“: Khi không còn ai kiểm soát, mọi quyết sách về chủ quyền và tài nguyên sẽ được quyết định sau cánh cửa kín mà không cần thông qua sự phản biện của tập thể.
Thực tế cay đắng là khi quyền lực trở nên „to quá“ như lời ông Trọng cảnh báo, nó sẽ trở nên quá nặng đối với vận mệnh dân tộc. „Anh Rừng“ có thể đang tận hưởng đỉnh cao quyền lực, nhưng lịch sử đã chứng minh: những chiếc ghế không có kiểm soát thường là những chiếc ghế dẫn thẳng đến sự suy vong của một chế độ từ bên trong.
Le Anh










