Bước vào “kỷ nguyên vươn mình” rực rỡ, cả nước tưng bừng với khẩu hiệu bay bổng. Thế nhưng chỉ vỏn vẹn ba tháng đầu năm 2026, gần 92.000 doanh nghiệp đã lặng lẽ rút lui khỏi thị trường – tạm ngừng, chờ giải thể hay chính thức tan xác. Bình quân mỗi tháng hơn 30.600 “cái xác” kinh tế nằm xuống.
Những ông chủ từng mơ “vươn cao bay xa” giờ ngồi ôm đầu trước đống nợ ngân hàng, hoá đơn điện nước, lương công nhân. Công xưởng tắt đèn, máy móc phủ bụi, công nhân thất nghiệp kéo vali về quê với đôi mắt đỏ hoe. Dân thì sao? Lương teo tóp giữa giá cả leo thang, hoá đơn sinh hoạt tăng vùn vụt, cuộc sống bỗng chốc nặng nề hơn bao giờ hết.
Cái gọi là “vươn mình” hoá ra chỉ là vươn cổ ra cho lưỡi hái thời cuộc chém lia lịa. Phía trên thì pháo hoa, biểu ngữ, hội nghị hoành tráng; phía dưới là nước mắt, tiếng thở dài và những giấc mơ tan vỡ. Doanh nghiệp đã khổ sở đến cùng cực, dân cũng chẳng sướng gì khi túi tiền ngày càng mỏng, tương lai ngày càng mù mịt. Đây không phải phát triển bền vững, đây là thảm kịch được bọc đường, tô son điểm phấn. “Vươn mình” hay “rơi tự do”? Khi hàng chục nghìn doanh nghiệp chết dần mỗi quý, liệu còn bao nhiêu giấc mơ của người dân Việt Nam có thể sống sót? Sự thật phũ phàng đang nằm ngay trước mắt: khẩu hiệu thì vang trời, thực tế thì tan nát.
https://www.facebook.com/share/p/1BAgPSmZS5/










