Tại Nghệ An, hàng nghìn hộ dân sau lũ vẫn mòn mỏi chờ hỗ trợ suốt 6-10 tháng. Hồ sơ “đang hoàn thiện”, quy trình “đang đốc thúc” – kiểu nói lịch sự của “chậm như rùa”. Từng đồng cứu trợ lẽ ra phải sửa mái nhà, mua gạo, ổn định cuộc sống, vậy mà biến thành khoản “hỗ trợ hồi tưởng” đầy bi hài. Cùng lúc đó, đề xuất xây Trung tâm Hành chính tập trung hơn 4.260 tỷ đồng, quy mô hàng chục hecta, nhà cao tầng hoành tráng lại được đẩy với tốc độ kinh ngạc chỉ trong một tháng. Nhân sự đã tinh gọn, trụ sở cũ còn dư, nhưng cán bộ vẫn cần “không gian rộng rãi, mát mẻ, thoải mái”.
Tiền cho dân thì thẩm định kỹ lưỡng, xem xét từng đồng để “tránh lãng phí”. Tiền xây trụ sở thì phê duyệt hơi hợt, bỏ qua hết chủ trương tiết kiệm. Bi đát thay, cái cần gấp thì chậm như sên, cái chưa cấp bách lại chạy vèo vèo. Người dân vùng lũ phải xếp hàng chờ duyệt, trong khi dự án ngàn tỷ được ưu tiên “khẩn trương đáng kinh ngạc”.
Đây không chỉ là chuyện con số. Đây là chuyện ưu tiên: bộ máy vẫn mạnh tay chi tiền cho chính mình, còn dân thì… chờ mãi. Nếu tiền cứu trợ đến muộn chỉ làm nhẹ thiệt hại, thì niềm tin mất đi sẽ không dễ xây lại, dù có thêm bao nhiêu tòa nhà hoành tráng.
https://www.facebook.com/share/p/16gJ2FbZN1/










