Cựu Phó Chánh án TAND cấp cao tại Đà Nẵng Phạm Tấn Hoàng bị bắt vì nhận hối lộ để chạy án, với tổng số tiền 220 triệu đồng cho một vụ hình sự và một vụ dân sự. Với hàng chục năm trong ngành, con số đó không hề nhỏ, chỉ là lần này… xui nên bị lộ. Tại phiên sơ thẩm, ông Hoàng bị tuyên 3 năm tù về tội nhận hối lộ, một bản án được xem là quá nhẹ với hành vi làm méo mó công lý, giẫm đạp lên nền tư pháp và bào mòn niềm tin xã hội. Nhưng câu chuyện không dừng ở đó.
Tại phiên phúc thẩm ngày 28/4, ông Hoàng nhận tội, xin nộp thêm 80 triệu đồng và đề nghị được hưởng án treo, với những lý do quen thuộc: nhiều năm cống hiến, sức khỏe yếu, mắc bệnh tim, huyết áp, hen suyễn, thậm chí từng đột quỵ. Và điều tưởng như khó tin lại xảy ra thật. Ngày 29/4, Hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định giảm án từ 36 tháng tù giam xuống 36 tháng tù treo. Một người nhận hối lộ để thao túng công lý lẽ ra phải bị xử nghiêm để làm gương thì lại có thể ung dung ngoài vòng song sắt, chỉ vì nộp lại tiền nhận hối lộ và có bệnh tật.
Một kịch bản quá quen, quan chức cứ ra tòa là mắc bệnh nặng. Ông Hoàng mắc bệnh gì? Liệu có giống bệnh của Trịnh Văn Quyết và Đinh La Thăng? Trong tù thì có “nguy cơ t.ử v.ong cao”, nhưng được ra ngoài là nốc rượu ngoại như nước lã? Trong khi đó, người dân bình thường phạm tội thường bị đề nghị xử nặng, ít cơ hội khoan hồng. Còn quan chức lại đủ lý do để giảm án. Người trong ngành quả thật khác, ông phó chánh án Hoàng không chỉ hiểu luật mà còn hiểu cách vận hành của cả hệ thống, và có lẽ trong suốt sự nghiệp “chạy án” cho người khác, phi vụ thành công nhất chính là chạy án cho chính mình.










