Khi Thủ tướng Lê Minh Hưng tuyên bố „không khuyến khích giữ vàng“ vì nó không tạo ra giá trị, đó không phải lời khuyên tài chính, mà là tiếng kèn xung trận cho một cuộc càn quét túi tiền nhân dân. Sau khi „vỗ béo“ niềm tin bằng các mỹ từ vĩ mô, cái „combo“ hủy diệt mang tên Chứng chỉ vàng sắp sửa ra đời để hoàn tất màn ảo thuật vĩ đại nhất: lấy những tờ giấy lộn có đóng dấu „nhân dân“ để đổi lấy vàng ròng thật thụ. Phải chăng giá trị gia tăng mà họ nói đến chính là việc chuyển vàng từ ngăn kéo của dân sang kho dự trữ của những nhóm lợi ích?
Đội cái mũ „yêu nước“ lên đầu những ai dám dâng nộp tài sản, họ đang biến quyền sở hữu hợp pháp thành một bài kiểm tra lòng trung thành. Thật châm biếm khi những kẻ điều hành nền kinh tế khiến đồng tiền mất giá hằng ngày lại đi dạy dân cách giữ tài sản. Sự thật trần trụi là khi ngân sách cạn kiệt và những „quả đấm thép“ rỉ sét đã ngốn sạch công quỹ, vàng trong dân trở thành chiếc phao cứu sinh cuối cùng cho một hệ thống đang khát vốn.
Họ không cần dân giàu, họ cần dân „ngoan“ và biết cách biến vàng thật thành giấy vụn thông qua những tờ chứng chỉ vô tri. Liệu người dân sẽ nhận được sự bảo đảm, hay chỉ nhận được một „bằng khen yêu nước“ lấp lánh trong khi đống tài sản tích cóp cả đời đã bốc hơi vào ma trận của những lời hứa hão huyền?










