Tại sao „quan ngại“ với ngoại bang nhưng lại „quyết chiến“ với đồng bào?

Một vở kịch tréo ngoe đang diễn ra: Trong khi tàu ngoại bang nghênh ngang cấm biển, xua đuổi ngư dân ngay trên vùng biển cha ông, thì những tiếng nói từ cơ quan quyền lực lại yếu ớt và xa xăm đến lạ thường. Hai chữ „quan ngại“ được nhai đi nhai lại như một loại kẹo cao su mất vị, chẳng thể làm lay chuyển lấy một tấc bồi đắp trái phép ở Hoàng Sa. Thế nhưng, cứ hễ quay mặt vào đất liền, cái vẻ „nhẫn nhịn“ ấy bỗng chốc biến mất, thay vào đó là những đội quân rầm rộ, xe cẩu, loa đài hừng hực khí thế như đang bước vào một trận đánh sinh tử.

Đối tượng của „trận đánh“ ấy là ai? Là những người mẹ, người chị với gánh hàng rong, là những tiểu thương bám vỉa hè để mưu sinh qua ngày đoạn tháng. Nhân danh „văn minh đô thị“, người ta dẹp dân quyết liệt như dẹp giặc, để rồi sau đó lộ ra mục đích thật: hóa ra vỉa hè không phải để cho người đi bộ, mà là để cho thuê với giá 400.000 đồng/m2. Một sự tráo trở đến nực cười!

Phải chăng sức mạnh chính nghĩa của bộ máy chỉ đủ để áp chế những người dân không có tấc sắt trong tay? Thật chát đắng khi thấy cái khí thế „giành lại vỉa hè“ lại lấn lướt hoàn toàn cái tinh thần „giữ gìn biển đảo“. Một đất nước mà lòng dân bị tổn thương bởi sự khắc nghiệt ngay trong lòng đô thị, trong khi chủ quyền bị gặm nhấm bên ngoài lại chỉ nhận được những lời tuyên bố suông, thì đó chính là đỉnh điểm của sự châm biếm về công lý. Đừng biến lòng yêu nước thành một khái niệm xa xỉ, khi mà ngay cả chỗ đứng để bán bát bún, chén trà cũng bị chính quyền đem ra kinh doanh sau những đợt „càn quét“ không nương tay.

https://www.facebook.com/share/p/1CRvQj3ugY/