Giấc mơ “VN không tội phạm”: Sự viển vông hay thiếu hiểu biết của Lương Tam Quang?

Hậu Đại hội 14, người ta đang chứng kiến một nỗ lực khổng lồ từ phe Công an nhằm xây dựng hình ảnh một hệ thống lãnh đạo mới vì dân, liêm chính và hiệu quả. 

Tuy nhiên, sự kiện ngày 5/2/2026 một tài xế tại Hà Nội bị bắt giữ vào vì gắn bảng đèn led sau xe ô tô với dòng chữ “Đ.M Công An” xúc phạm một cách thô tục lực lượng công an đã phơi bày một thực tế khác hẳn. 

Đây là một triệu chứng sang chấn tâm lý xã hội sâu sắc, và đó là: sự căm ghét đến xương tủy và mất niềm tin trầm trọng của đa số người dân đối với ngành Công An, đặc biệt là lực lượng CSGT.

Vậy mà, mới nhất ngày 7/2, Bộ trưởng Công an Lương Tam Quang đang đưa ra những tuyên bố mang tính “không tưởng” về một xã hội ở Việt nam trong tương lai sẽ không còn có tội phạm.

Theo ông Quang đã nhấn mạnh mục tiêu “tiến đến xây dựng xã hội không có tội phạm, không có tai nạn, tệ nạn, không có tiêu cực, và thực sự văn minh, hạnh phúc”. 

Theo giới chuyên gia chính trị và xã hội học, đây là một tuyên ngôn gây “sửng sốt” bởi tính phi thực tế của nó. Vì theo Chủ nghĩa Mác-Lênin, tội phạm là sản phẩm của xã hội có giai cấp, bóc lột và nó luôn tồn tại. 

Đáng chú ý, sự phản kháng của công luận trên mạng xã hội khi cho rằng, việc Bộ trưởng Quang đặt ra mục tiêu không có tội phạm ở Việt nam, nếu so với thực tế với đầy rẫy những lỗ hổng pháp trị. Đây là một kiểu “xạo ngôn”, thoát ly thực tế, và quá coi thường sự hiểu biết của người dân.

Theo giới chuyên gia xã hội học, người dân ngày nay với sự phát triển của mạng xã hội không hề “hiểu sai”, họ đang phản ứng dựa trên những trải nghiệm thực tế hàng ngày về vấn nạn “xin bánh mì”, về sự lạm quyền của ngành Công an.

Thay vì khuyến khích giám sát như trước đây, thì nay Bộ Hưng yên đã đưa ra những quy định mang tính áp đặt như: cấm người dân quay phim, chụp ảnh giám sát lực lượng công an đang làm nhiệm vụ để nhằm mục đích gì? 

Việc Bộ Công An mới đây đã công bố xử lý kỷ luật nhiều cán bộ chiến sĩ trong 6 tháng cuối năm 2025 vì vi phạm quy trình công tác chỉ được coi là một hành động “xoa dịu” bề mặt, nhưng chưa chạm đến được bản chất của một bộ máy đang bị tha hóa từ bên trong.

Cũng như, việc Cục CSGT mới đây đã buộc phải thiết lập các đường dây nóng hay trang Facebook để tiếp nhận phản ánh về tiêu cực của cảnh sát dường như là một nỗ lực tuyệt vọng trong việc tìm lại niềm tin đã mất. 

Tuy nhiên, chừng nào cấu trúc quyền lực vẫn còn cho phép công an nắm giữ đặc quyền kiểm soát tuyệt đối xã hội mà thiếu vắng sự giám sát độc lập từ xã hội và báo chí, thì những nỗ lực tự thanh lọc đó vẫn sẽ bị coi là kịch bản “vừa đá bóng vừa thổi còi”.

Mục tiêu xây dựng một xã hội văn minh, hạnh phúc là điều mọi dân tộc đều hướng tới. Nhưng hạnh phúc không thể được xây dựng trên nền tảng của sự sợ hãi và những tuyên ngôn phi thực tế. 

Phát biểu của ông Lương Tam Quang về một “xã hội không có tội phạm” dường như ông Quang đang cố gắng vẽ ra một thiên đường mù để khỏa lấp những bất ổn trong thực tại ở Việt nam. 

Khi lực lượng Công an bị nhìn nhận như một đối tượng gây phiền hà hơn là bảo vệ cho nhân dân, thì mọi tư duy mới về an ninh đều trở nên rỗng tuếch. 

Một xã hội trật tự và kỷ cương chỉ có thể được thiết lập khi những người đứng đầu nganh Công an phải biết xấu hổ trước những hành vi nhũng nhiễu của ngành mình, thay vì yêu cầu người dân “không được hiểu sai về CSGT”. 

Sự an toàn và một xã hội không có tệ nạn, không có tiêu cực, và thực sự văn minh, hạnh phúc không nằm ở những tuyên bố thiếu hiểu biết, mà nằm ở thái độ của người dân ở Việt nam, nơi mà sự căm ghét vẫn đang âm ỉ và sẵn sàng bùng cháy.

Trà My – Thoibao.de