Dân đen vướng vào mai thuý, án tử hoặc kịch khung đã thành quy luật bất biến. Không cần xét hoàn cảnh hay động cơ, bản án cứ thế giáng xuống, nặng trĩu như định mệnh. Dư luận coi đó là sự răn đe cần thiết, công lý được thực thi nghiêm minh. Bốn nữ tiếp viên xách ‘mai thuý’ thì kết luận bị lợi dụng. Luật pháp tuỳ tiện ghê!
Nhưng rồi, một phiên bản công lý khác lại xuất hiện, khiến người ta ngỡ ngàng. Bốn nữ tiếp viên, với vẻ ngoài và địa vị xã hội khác biệt, cũng bị bắt với mai thuý. Thay vì án kịch khung, họ được kết luận là bị lợi dụng. Một từ ngữ nhẹ nhàng, uyển chuyển đến lạ lùng, bỗng chốc biến kẻ phạm pháp thành nạn nhân, hóa giải mọi tội trạng, và khung hình trở nên bao dung đến khó tin. Phải chăng có một thiên luật ngầm nào đó?
Khi dân đen bị lợi dụng bởi nghèo đói, tuyệt vọng, liệu có ai lắng nghe, cho phép họ được bị lợi dụng như tình tiết giảm nhẹ? Luật pháp lẽ ra phải là biểu tượng của công bằng. Nhưng khi nó trở thành một khúc gỗ trôi nổi, muốn dừng ở đâu thì dừng, niềm tin vào công lý sẽ bị xói mòn. Cán cân dường như nghiêng hẳn về một phía, chà đạp lên những phận người bé nhỏ, để lại vết sẹo khó lành.










