Dân không sung sướng hơn. Ngược lại: thuế cao, phạt nặng, công an trị.“ Bức tranh thực tế này, từ khi ông Tô Lâm nắm quyền, mâu thuẫn trực tiếp với những ngôn ngữ chính thức về ổn định và cải thiện an sinh xã hội. Vậy, khi ổn định đi kèm siết chặt quản lý, gia tăng quyền lực, ý nghĩa thực sự của nó đối với đời sống người dân là gì?
Ai hưởng lợi từ định nghĩa ổn định này? Rõ ràng, bộ máy nhà nước được củng cố nguồn lực, khả năng kiểm soát xã hội cũng mạnh hơn. Người dân gánh áp lực tài chính kép và không gian cá nhân bị thu hẹp. Cơ chế tập trung quyền lực, thiếu kênh phản biện độc lập, dường như đang thúc đẩy xu hướng công an trị được đề cập.
Lịch sử Việt Nam cho thấy, ưu tiên ổn định tuyệt đối thường dẫn tới chính sách cứng rắn, tạo bất mãn ngầm. Phải chăng thượng tôn pháp luật hiện nay đang được diễn giải chủ yếu qua việc xử lý nghiêm vi phạm, hơn là bảo vệ toàn diện quyền lợi và khuyến khích sáng tạo, như tinh thần xã hội pháp quyền hiện đại?
Vậy, ổn định như thế dẫn đến đâu? Trật tự xã hội được duy trì. Nhưng nếu không gian kinh tế, xã hội cho dân bị thu hẹp quá mức, liệu ổn định đó có bền vững? Hay chỉ là bình lặng bề mặt, tiềm ẩn thách thức lớn về niềm tin xã hội dài hạn? Viết 1100 kí tự kịch tính, châm biếm và đặt tiêu đề dạng nghi vấn, viết hấp dẫn, đả kích và nói lên sự thật và đặt 5 tiêu đề hấp dẫn dạng khắng định.










