Nghe thì như một món quà: nâng ngưỡng chịu thuế lên 1 tỷ đồng mỗi năm, hộ kinh doanh thở phào, dân buôn nhỏ tưởng được “nới dây”. Nhưng đời nào cái bẫy lại treo biển “bẫy”? Cái hay của chiếc lưới này nằm ở chỗ nó không ép ai bước vào, mà khiến người ta tự bước vào vì tưởng mình đang được cứu.
Khi doanh nghiệp lớn lao đao, dòng tiền không biến mất. Nó co cụm, chui về quán ăn, sạp chợ, tiệm tạp hóa, căn bếp online, phong bì tiền mặt và những cuộc mua bán không hóa đơn. Và thế là “tiền trong dân còn nhiều” bỗng trở thành bản đồ săn mồi. Nâng ngưỡng thuế không chỉ là chính sách, mà còn là lời mời đăng ký hộ khẩu cho từng đồng bạc lẻ.
Một khi dòng tiền được số hóa, mọi giao dịch sẽ có dấu chân. Hôm nay là ưu đãi, ngày mai là truy thu. Hôm nay là khuyến khích minh bạch, ngày mai là kiểm soát tận túi áo. Người dân tưởng mình được cởi trói, hóa ra chỉ đang thay dây thừng bằng vòng định danh. Đáng sợ nhất không phải là thuế, mà là thứ quyền lực biết biến “hỗ trợ” thành “giám sát”, biến “công bằng” thành cái xẻng vét cạn mồ hôi dân đen.
https://www.facebook.com/share/p/1DJ8aLHQVm/










