Vành móng ngựa tại các phiên tòa xử quan chức tham nhũng giờ đây đã biến tướng thành một phòng khám bệnh đa khoa chất lượng cao. Cứ hầu tòa là hàng loạt căn bệnh hiểm nghèo từ cao huyết áp, tiểu đường đến suy nhược thần kinh đồng loạt phát tác, đi kèm là những tập hồ sơ bệnh án dày hơn cả hồ sơ luận tội. Người ta không khỏi cười ra nước mắt khi nghe vị luật sư dõng dạc tuyên bố rằng việc tạm giam bảy tháng đối với một cựu quan chức lớn tuổi, mang nhiều bệnh nền đã là „sự trừng phạt quá nghiêm khắc“ cho hành vi làm thất thoát hơn 803 tỷ đồng.

Hóa ra, cái giá của gần nghìn tỷ tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân lại có thể được quy đổi một cách rẻ mạt và êm ái đến thế dưới bóng bẩy của những giọt nước mắt muộn màng.
Những người dân thấp cổ bé họng mang trong mình đủ thứ bệnh tật vẫn phải còng lưng bán vé số, chạy xe ôm thâu đêm suốt sáng để kiếm từng đồng bạc cắc, và nếu lỡ phạm chút sai lầm nhỏ nhoi thì luật pháp lập tức ra tay nghiêm trị không một chút khoan nhượng. Công lý tại nghị trường rõ ràng đang bị chia làm hai nửa: một nửa sắt đá dành cho dân đen, và một nửa mềm mại, đầy cảm thông khoác áo bệnh án dành cho những kẻ có quyền lực. Khi những thất thoát khổng lồ của quốc gia được bao biện bằng giọng điệu xót thương cá nhân, đó cũng là lúc sự công bằng xã hội chính thức bị chôn vùi.










