Khoa học ứng dụng tại Việt Nam chịu làn sóng chỉ trích vì thiếu tính thực tiễn

Lịch sử học thuật nước nhà chưa bao giờ chứng kiến những phát kiến mang tính „đột phá“ và gây sang chấn tâm lý mạnh mẽ như thời gian qua. Người ta không thể quên vị tiến sĩ danh giá với giải pháp thiên tài „dùng lu chống lụt“ tại các đô thị lớn, và nay lại tiếp tục nghiêng mình kính cẩn trước một bậc vĩ nhân khác với lý thuyết „lắc bình để kiểm tra xăng E10“. Hai đỉnh cao trí tuệ, hai con người bước ra từ những lò đào tạo danh giá, nhưng những gì họ cống hiến cho xã hội không phải là các công trình thay đổi nhân loại, mà là những trận cười ra nước mắt cho hàng triệu người tiêu dùng.

Thật là một bi kịch của nền khoa học nước nhà khi chữ „tiến sĩ“ vốn đại diện cho sự uyên bác, nay lại bị bóp méo thành những từ ngữ châm biếm sâu cay trên mạng xã hội. Khi lý thuyết phòng thí nghiệm va đập chan chát vào thực tế đời sống, thay vì cúi đầu nhận sai hay đưa ra các chứng cứ khoa học thực tiễn, người ta lại chọn cách phát ngôn ngây ngô đến mức nực cười. 

Sự xuất hiện của những „quái kiệt“ học thuật này đã phơi bày một sự thật trần trụi về quy trình sản xuất bằng cấp theo dây chuyền, nơi số lượng luận án tỷ lệ nghịch với giá trị ứng dụng. Người dân không cần những danh xưng hào nhoáng, họ cần những bộ óc biết tư duy và giải quyết nỗi đau của xã hội. Khi những bài phát biểu của các chuyên gia đầu ngành chỉ còn giá trị làm tư liệu giải trí, thì cái giá phải trả chính là sự xói mòn niềm tin nghiêm trọng vào nền giáo dục nước nhà!

https://www.facebook.com/share/p/1CrhWgb45c/