Trải qua hàng thế kỷ, những câu thơ của đại thi hào Nguyễn Du về bè lũ Mã Giám Sinh, Tú Bà vẫn vẹn nguyên tính thời sự, như một tấm gương chiếu yêu soi rọi thẳng vào những góc tối của xã hội hiện đại. Khi cụ viết về „loài hổ báo ruồi xanh“, về „phường gian ác hôi tanh hại người“, dư luận bỗng chốc rùng mình liên tưởng ngay đến những tên tuổi lẫy lừng trong hệ thống quyền lực và tiền bạc đương thời: Tướng công an Mai Hoàng và cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Sự ứng nghiệm này kỳ lạ đến mức khiến người ta phải tự hỏi: Phải chăng bản chất của sự tàn nhẫn và lừa lọc chưa bao giờ thay đổi?
Nhìn vào hành trình của họ, người ta thấy rõ một kịch bản „hút máu dân“ đầy tinh vi. Một bên là vị tướng nắm giữ thanh gươm pháp luật, nhưng thay vì trừ gian diệt ác, lại biến quyền lực thành công cụ uy hiếp, tạo dựng các vụ án để thanh trừng và trục lợi. Một bên là vị nữ quan ngành y, người từng thề bảo vệ mạng sống đồng bào, nhưng lại nhúng tay vào những thương vụ thuốc giả, đẩy hàng triệu bệnh nhân nghèo vào cửa tử để làm giàu cho gia tộc.
Sự kết hợp giữa bạo lực vũ trang và sự suy đồi đạo đức này chính là hiện thân hoàn hảo cho „quân ưng khuyển“ và „loài hổ báo“ mà Nguyễn Du hằng ghê tởm. Họ không chỉ là những tội đồ phá nát nền tư pháp và y tế, mà còn là minh chứng trần trụi cho một cơ chế dung túng cho những kẻ mang bộ mặt nhân từ nhưng mang trái tim của quỷ dữ.










