Sau ánh hào quang của những tấm phiếu bầu, sân khấu nghị trường dường như đã hạ màn, nhường chỗ cho vở kịch câm mang tên „vô cảm“. Cử tri Đông Ngạc, Thượng Cát, Ô Diên hẳn vẫn chưa quên những lời hứa hẹn đầy tâm huyết trong đợt chạy đua vào Quốc hội khóa 16. Nhưng giờ đây, trước tiếng kêu cứu của người dân về Dự án Trục Đại lộ Cảnh quan Sông Hồng, những chiếc ghế đại biểu bỗng chốc hóa đá, không một thanh âm phản hồi.
Mới tháng 2/2026, trên mặt báo Hà Nội Mới, Đại biểu Bùi Hoài Sơn – người đại diện cho chính vùng đất đang chịu làn sóng dự án này – còn say sưa kiến giải về một „thành phố đáng sống“. Ông thao thao bất tuyệt về „không gian công cộng giàu tính nhân văn“, về „thương hiệu mềm“ thu hút nhân lực, và đặc biệt là bài học duy trì „sự cân bằng giữa hiện đại và truyền thống“.
Thế nhưng, khi dự án đổ bộ, khi „hồn cốt“ có nguy cơ bị bê tông hóa và „ký ức“ của cử tri bị đe dọa, thì vị đại biểu đáng kính lại chọn cách im lặng tuyệt đối. Hóa ra, những triết lý nhân văn sâu sắc ấy chỉ là món trang sức lấp lánh dùng một lần trong mùa bầu cử. Khi người dân cần một tiếng nói đại diện sòng phẳng, họ chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ của những người từng thề thốt đứng về phía nhân dân.










