Màn trình diễn văn nghệ tuyên truyền tại xứ Đông Lào chưa bao giờ thiếu những bài ca đạo lý sướt mướt về một cuộc sống „ấm no, hạnh phúc“. Hằng ngày, Tô Tổng và bộ máy dưới quyền vẫn miệt mài vẽ ra viễn cảnh „gần dân, thương dân“, nhưng thực tế đời sống lại giáng một cú tát thẳng thừng vào kịch bản dối trá ấy.
Người dân bước ra đường là „xanh mặt“ vì một vòng xoáy bất tận: điện tăng, xăng tăng, thuế tăng. Miệng quan ca ngợi „chuyển đổi xanh“, còn ví tiền của dân thì sạch bách vì những chi phí sinh hoạt leo thang vô tội vạ.
Cái sự „gần dân“ ở đây cũng được định nghĩa lại đầy châm biếm: gần là để phạt, sát là để tịch thu. Người dân sơ hở ngoài đường thì bị chặn xe, sơ hở trên mạng bình luận một câu hay thậm chí chỉ thả một biểu tượng cảm xúc cũng bị lôi lên phường phạt hàng chục triệu đồng. Hóa ra, lợi ích lâu dài mà cán bộ hứa hẹn chính là việc dân phải thắt lưng buộc bụng để nuôi béo bộ máy hành pháp chuyên rình rập. Người dân hoàn toàn không cần những bài học đạo lý đao to búa lớn; cái họ cần là một chính quyền bớt diễn trò, bớt dạy đời và biết xấu hổ trước thực trạng mị dân trơ trẽn này!









