Vụ tai nạn thảm khốc ở Bắc Ninh: Nỗi lo về kịch bản “xử lý nội bộ” của ngành Công An?

Làn sóng phẫn nộ của công chúng đang dâng cao sau vụ tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra tại Yên Thế, Bắc Ninh vào trưa ngày 29/6/2026, đã cướp đi sinh mạng của hai vợ chồng ông Nguyễn Xuân Hợp và bà Vũ Thị Kim Thoa. 

Sự việc bắt đầu từ các đoạn phim và hình ảnh hiện trường được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội, trong đó ghi lại cảnh một chiếc xe bán tải mang biển kiểm soát 98A- 00585của lực lượng Cảnh sát Giao thông (CSGT) chạy ngược chiều với tốc độ rất cao rồi tông thẳng vào xe máy của nạn nhân. 

Tuy nhiên, điều khiến dư luận xã hội bức xúc không chỉ là tính chất nghiêm trọng của vụ việc, mà còn là sự im lặng đáng ngờ từ phía cơ quan chức năng lẫn hệ thống truyền thông của nhà nước đã không đề cập đến vụ tai nạn nghiêm trọng này. 

Động thái né tránh thông tin này đang đẩy niềm tin vào “sự thượng tôn pháp luật” của người dân đã xuống tới mức thấp nhất, đồng thời làm dấy lên những nghi vấn sâu sắc về cái gọi là quy trình “xử lý nội bộ” mang tính bao che.

Theo giới quan sát, sự phân biệt đối xử trong cách đưa tin của báo chí nhà nước đối với vụ tai nạn này đã phơi bày một “tiêu chuẩn kép” rất rõ rệt trong hệ thống tư pháp Việt Nam nói chung và cách hành xử của Bộ Công an nói riêng. 

Trên thực tế, khi một người dân thường gây tai nạn, toàn bộ danh tính, hình ảnh hiện trường và quá trình tiến hành tố tụng lập tức được truyền thông nhà nước cập nhật liên tục với những yêu cầu “trừng phạt nghiêm minh, không khoan nhượng”. 

Ngược lại, khi đối tượng nghi vấn là người mặc sắc phục công an, thì luồng thông tin này ngay lập tức bị “tuýt còi” một cách lạ kỳ từ các thế lực trong bóng tối mà đa số người dân đều biết rõ đó là ai. 

Sự im hơi lặng tiếng gần như tuyệt đối từ phía chính quyền và Công an tỉnh Bắc Ninh sau hơn một tuần xảy ra vụ việc, đi kèm với các áp lực buộc các cá nhân và trang mạng gỡ bỏ hình ảnh trên mạng xã hội đã cho thấy.

Đây không chỉ là sự vi phạm quyền được tiếp cận thông tin của người dân, mà còn biến luật pháp thành một công cụ bảo vệ lợi ích nhóm của ngành Công an, và tạo ra sự bất bình đẳng sâu sắc trong xã hội.

Chính sự thiếu minh bạch một cách có chủ đích này, được cho là hợp thức hóa những hoài nghi của dư luận, và tạo ra một kịch bản dàn xếp để sự việc dần chìm xuồng nhằm giảm bớt áp lực từ công luận. 

Trong lịch sử tư pháp tại Việt Nam đã từng chứng kiến không ít vụ các sai phạm của cán bộ nhà nước được giải quyết nội bộ “êm đẹp” thông qua các hình thức kỷ luật hành chính như khiển trách, cảnh cáo hay chuyển công tác thay vì phải đối mặt với một phán quyết công bằng từ tòa án theo đúng pháp luật. 

Đối với một thảm kịch cướp đi hai mạng người tại Yên thế, Bắc Ninh như vừa kể, bất kỳ nỗ lực chậm trễ thông tin nào nhằm mục đích kéo dài thời gian đều không thể bảo vệ được uy tín cho ngành công an. 

Trái lại, nó càng chứng minh rằng hệ thống đang cố tình dung túng cho sai phạm của cấp dưới, phá vỡ nguyên tắc không có vùng cấm và ngoại lệ mà ông Tô Lâm – người đứng đầu của Đảng và Nhà nước luôn tuyên bố.

Trong kỷ nguyên mới, các cơ quan chức năng tỉnh Bắc Ninh, và Bộ Công An cần hiểu rằng sự im lặng không bao giờ là giải pháp tối ưu để xoa dịu dư luận, khi xã hội đang ngày càng có ý thức cao về quyền công dân cũng như sự công bằng. 

Công luận đòi hỏi một cuộc điều tra độc lập, khách quan và công khai toàn diện theo đúng quy định của luật pháp, và danh tính tài xế công an gây tai nạn phải được công bố rõ ràng cầ được xử lý nghiêm khắc. 

Việc đưa vụ án này ra xét xử công khai để truy tố đúng người, đúng tội là cách duy nhất để khẳng định rằng mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.

Trà My – Thoibao.de