Một vở kịch tư pháp vừa hạ màn khiến dư luận ngỡ ngàng đến lặng người. Hai cựu Thiếu tướng Hoàng Viết Quang và Nguyễn Duy Cường – những người từng thề bảo vệ giang sơn – đã đặt bút ký dâng hiến hàng chục hecta đất quốc phòng tại Sân bay Nha Trang cho doanh nghiệp tư nhân mà chẳng thèm qua đấu giá. Sự phóng bút hào phóng ấy đã dọn đường cho Nguyễn Văn Hậu (Hậu „Pháo“) ngang nhiên phân lô, bỏ túi hơn 7.000 tỷ đồng bất hợp pháp. Nhưng kịch tính và châm biếm thay, cái giá mà hai vị tướng phải trả cho hành vi phản bội tài sản quốc gia này lại nhẹ tựa lông hồng: Một bản án treo đầy tính nhân văn!
Một kẻ khốn cùng, vì đói rách mà lỡ tay trộm con gà, vặt buồng chuối thì lập tức bị gán nhãn „nguy hiểm cho xã hội“ và tống thẳng vào tù giam không thương tiếc. Còn các bậc công thần đầy quyền lực, tiếp tay tước đoạt hàng nghìn tỷ đồng của nhân dân, thì lại được hưởng sự khoan hồng sâu sắc, được về nhà thảnh thơi „suy ngẫm về cuộc đời“ dưới bóng mát của án treo.
Đả kích thay cho cái gọi là công lý bình đẳng, khi nó đang vô tình chứng minh một chân lý cay đắng: Chiếc lưới pháp luật dường như chỉ dùng để bắt muỗi, còn những con đại bàng khổng lồ thì luôn tìm được cách xé lưới bay đi. Sự bao che và nương tay lộ liễu này là minh chứng cho thấy khi có quyền và có tiền, người ta có thể biến những tội danh tày trời thành những „sai sót quy trình“ nhỏ nhặt, bỏ mặc những người thấp cổ bé họng cay đắng nhìn tài sản quốc gia bị xâu xé!









