Trong những biến động của chính trường Việt Nam hiện nay, nhiều sự kiện tưởng chừng như bình thường trong nội bộ của Đảng song đôi khi lại mang theo sức nặng của một tín hiệu chính trị quan trọng.
Vụ việc liên quan đến cuộc gặp gỡ giữa Đại tá Hoàng Anh, Trưởng phòng PA05 Công an tỉnh Lâm Đồng với ông Phan Trung Can là một minh chứng điển hình. Theo giới quan sát, những dòng chia sẻ trên mạng xã hội của 2 nhân vật này không ẩn chứa những tín hiệu chính trị quá huyền bí.
Các thông tin đó chỉ là xác nhận về một cuộc gặp gỡ, có thể là sự thể hiện lòng tôn trọng giữa 2 cá nhân, hoặc là việc của công tác tuyên truyền và bảo vệ nền tảng tư tưởng như vẫn thường thấy.
Tuy nhiên, trong bối cảnh những diến biến bất ngờ và phức tạp xoay quanh việc bắt giữ ông Nguyễn Thành Nam – tác giả của cuốn sách “Chuyện Với Thanh”, ngữ cảnh kể trên mới là thứ quyết định ý nghĩa thực sự của câu chuyện thăm viếng này.
Theo giới quan sát, nếu đó là hai người bạn thăm hỏi nhau, câu chuyện sẽ dừng lại ở phạm vi câu chuyện của cá nhân. Nhưng khi người xuất hiện trong ảnh là một sĩ quan Công an cấp Đại tá, thì sự việc lập tức trở thành một “tín hiệu xã hội” có sức công phá rất lớn.
Công luận có quyền đặt câu hỏi: Đây là một mối quan hệ cá nhân đơn thuần, hay là sự ghi nhận về mặt tư tưởng của ngành Công an đối với cá nhân ông Phan Trung Can?
Cũng như, tại sao cơ quan Công an không thực hiện các biện pháp xử lý cứng rắn hơn đối với những nhân vật và các hội nhóm gây tranh cãi như ông Can trên mạng xã hội?
Theo giới quan sát chính trị quốc tế cho rằng, sau hơn 6 tháng kể từ khi kết thúc Đại hội 14, đây là thời điểm vô cùng nhạy cảm trong nội bộ Đảng CSVN.
Đã đến lúc phe bảo thủ trong nội bộ Đảng, đặc biệt là các lực lượng Dư Luận Viên đông đảo từ Tổng cục Chính trị, đang tận dụng cơ hội vàng này để ra tay ngăn chặn xu hướng “cải cách” mang màu sắc văn minh phương Tây của ông Tô Lâm.
Trong bối cảnh đó, một động thái cứng rắn từ Bộ Công An đối với những cá nhân có tiếng nói ảnh hưởng hoặc có mối quan hệ phức tạp như ông Phan Trung Can có thể vô tình tạo ra hiệu ứng ngược. Thay vì dập tắt, nó có thể làm trầm trọng thêm các mâu thuẫn trong nội bộ.
Cho dù hiệu ứng xã hội đã được cho là vượt quá tầm kiểm soát, nhưng nếu giải mã sự việc Đại tá Hoàng Anh gặp ông Phan Trung Can thì nó có thể cũng chỉ truyền tải một thông điệp đơn giản: Tôi gặp ông Can, tôi quý trọng và mong ông ấy tiếp tục!?
Sự “thỏa hiệp” hay đúng hơn là thái độ dè dặt của ngành Công an không hẳn đến từ sự thiếu hụt cơ sở pháp lý, mà đến từ sự thận trọng trong một bàn cờ chính trị chia rẽ, thiếu đồng thuận của hệ thống chính trị Ba Đình.
Khi Ban lãnh đạo tối cao đang đối mặt với áp lực dư luận và sự đấu đá giữa các phe phái, sự an toàn thường được đặt lên hàng đầu thay vì các quyết định rõ ràng mang tính triệt tiêu.
Đây chính là biểu hiện rõ nét nhất cho thấy, quyền lực chính trị trong nội bộ Đảng CSVN đang bị chi phối bởi những tính toán chính trị khác nhau thay vì những nguyên tắc theo quy định của Đảng.
Việc không xử lý ông Phan Trung Can, hay ít nhất là chưa xử lý, phản ánh một sự cân nhắc kỹ lưỡng về cái giá phải trả. Nếu ông Tô Lâm để cho Bộ Công An thẳng tay trừng phạt, thì hệ thống chính trị có thể tạo ra một biểu tượng đối lập không cần thiết.
Ngược lại, nếu duy trì một sự “im lặng có tính toán” hoặc những cuộc thăm hỏi mang tính biểu tượng như kể trên, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm có thể giữ cho tình hình nằm trong tầm kiểm soát mà không làm bùng phát thêm các luồng dư luận bất lợi.
Theo giới chuyên gia, trong trò chơi quyền lực, việc không hành động đôi khi lại là một quyết định chính trị sắc bén nhất.
Trà My – Thoibao.de










