Những clip của Du Thiên đang trở thành đề tài khiến mạng xã hội không khỏi xôn xao. Với những người yêu thích dòng nhạc này, đó có thể là sự sáng tạo và cách thể hiện cá nhân. Nhưng với không ít người xem, những màn trình diễn bị gắn mác “nhạc nịnh” lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác: càng xem càng thấy… buồn cười.
Người ta chế giễu, bình luận, chia sẻ rồi tiếp tục xem, biến những clip gây tranh cãi thành một thứ “liều thuốc giải trí” giữa cuộc sống đầy áp lực. Trớ trêu thay, nếu mục đích của nghệ thuật là phục vụ công chúng, thì những sản phẩm của Du Thiên dường như vẫn đang hoàn thành một nhiệm vụ rất đặc biệt: giúp người ta có thêm chuyện để cười.
Còn chuyện những clip ấy có thực sự nhằm lấy lòng ai hay không thì đó vẫn là điều mỗi người tự đánh giá. Nhưng một điều chắc chắn là trong thời đại mạng xã hội, khi một sản phẩm bị đem ra chế giễu nhiều hơn là thưởng thức, người làm ra nó cũng nên tự hỏi: mình đang tạo ra nghệ thuật, hay đang vô tình tạo ra một sân khấu để thiên hạ giải trí? Bởi đôi khi, điều khiến một sản phẩm nổi tiếng không phải là những lời tung hô, mà chính là những tiếng cười phía sau màn hình.










