Tỉnh Hưng Yên đang đứng trước một bước ngoặt chưa từng có trong lịch sử phát triển, khi kế hoạch đưa tỉnh thuần nông này trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030, được đẩy nhanh với tốc độ chóng mặt, với việc chuyển đổi 36 xã lên phường trong thời gian ngắn.
Sự chuyển dịch “lạ kỳ” này ngay lập tức khiến công luận đặt câu hỏi về việc, liệu việc thay đổi tên gọi có thể biến một nông dân quen cày cấy thành công dân đô thị hiện đại, hay đây chỉ là một sự đi ngược lại quy luật phát triển tự nhiên?
Đáng chú ý, kế hoạch tài chính năm 2026 càng làm thể hiện sự ưu ái đặc biệt của ông Tô Lâm dành cho quê hương mình, khi vốn đầu tư công cho Hưng Yên bất ngờ nhảy vọt lên vị trí thứ 4 trên tổng số 34 tỉnh thành.
Theo đó, hàng loạt siêu dự án hạ tầng được kích hoạt dồn dập, nổi bật là trục giao thông Bắc Nam dài 89 km với bề rộng mặt đường lên tới 180 m cùng các tuyến đường nối thẳng sang sân bay Gia Bình.
Việc Hưng Yên – một tỉnh quy mô trung bình, sở hữu các đại lộ rộng ngang ngửa những tuyến đường lớn nhất nhì thế giới đã đặt ra câu hỏi lớn về tính hiệu quả kinh tế, trong khi nhiều vùng trên cả nước vẫn thiếu vốn.
Để giải quyết bài toán về tiêu chí diện tích và dân số, phương án sáp nhập với Thái Bình chỉ là giải pháp tình thế, thậm chí có thông tin về tham vọng sẽ sáp nhập vào Hà Nội để dịch chuyển trung tâm thủ đô mới về vùng Hưng Yên.
Với kết quả, cơn sốt hạ tầng kéo theo làn sóng đầu tư bất động sản bùng nổ, biến những bờ xôi ruộng mật thành các đại đô thị và dự án phân lô của các tập đoàn lớn như đã thấy.
Tuy nhiên, giới chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng, Hưng Yên đang phải gánh vác một mục tiêu quá tầm, bởi chỉ vì là quê hương của Tổng Bí thư Tô Lâm.
Khi toàn bộ hệ thống chính trị dồn lực cho một cuộc thử nghiệm đầy rủi ro, câu hỏi về sự bất bình đẳng trong phân bổ nguồn lực quốc gia sẽ trở nên khó chấp nhận!?
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










