Ai „quay xe“ và ai lên tiếng bảo vệ Nguyễn Thành Nam

Khi một người đang được tung hô bỗng vướng vào một vụ việc pháp lý, điều thú vị nhất đôi khi không nằm ở những lời cáo buộc, mà nằm ở tốc độ người quen cũ „quay xe“. Hôm qua còn nhiệt tình ca ngợi, hôm nay đã vội vàng tuyên bố „không liên quan“. Có vẻ trong một số mối quan hệ, lòng trung thành cũng giống như vé gửi xe: chỉ có giá trị cho đến khi chiếc xe gặp chuyện.

Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: những người từng không đồng tình với quan điểm của Nguyễn Thành Nam lại có thể lên tiếng về quyền của ông trước pháp luật. Họ không nhất thiết phải yêu thích tư tưởng của ông, càng không cần đồng tình với những gì ông viết. Điều họ bảo vệ là một nguyên tắc đơn giản: pháp luật phải được áp dụng công bằng, và quyền tự do biểu đạt cần được xem xét dựa trên những chuẩn mực pháp lý rõ ràng, không phụ thuộc vào việc người nói được yêu thích hay bị ghét bỏ.

Đây mới là phép thử thật sự của một xã hội thượng tôn pháp luật. Khi một người đang ở đỉnh cao, ai cũng có thể đứng cạnh để nhận hào quang. Nhưng khi người ấy gặp biến cố, những người còn ở lại mới cho thấy họ thực sự tin vào điều gì. Bảo vệ quyền của một người không đồng nghĩa với việc đồng ý với người đó. Đôi khi, bảo vệ quyền của người mình không thích mới chính là cách bảo vệ quyền của chính mình trong tương lai.

https://www.facebook.com/share/p/19FMr2iiew/