Ngày 5/8/2026, TAND tỉnh Đắk Lắk tuyên phạt mục sư Y Nuen Ayun 7,5 năm tù theo Điều 116 Bộ luật Hình sự. Cơ quan tố tụng cho rằng ông tham gia hoạt động núp bóng tôn giáo; trong khi phía luật sư và đại diện Hội thánh Tin lành Đấng Christ Tây Nguyên đưa ra cách nhìn hoàn toàn khác, cho rằng các hoạt động chủ yếu mang tính tôn giáo và chưa được chứng minh bằng những hành vi cụ thể gây chia rẽ cộng đồng. Chính khoảng cách ấy mới là điều khiến dư luận phải đặt câu hỏi: ranh giới giữa bảo vệ an ninh và xử lý một hoạt động tín ngưỡng được xác định bằng tiêu chí nào?
Một điều luật liên quan đến “phá hoại chính sách đoàn kết” có thể cần thiết để xử lý những hành vi thực sự gây tổn hại xã hội. Nhưng một điều khoản càng nghiêm trọng càng đòi hỏi chứng cứ càng rõ ràng và quá trình xét xử càng minh bạch. Nếu người bị kết án cho rằng mình chỉ thực hành tôn giáo ôn hòa, thì công chúng có quyền muốn biết những hành vi cụ thể nào đã cấu thành tội phạm. Không thể chỉ bằng nhãn “phản động” mà biến mọi nghi vấn thành kết luận.
Và câu chuyện không chỉ dừng ở một bản án. Khi các vụ án tương tự liên tiếp xuất hiện tại Tây Nguyên, câu hỏi về tự do tín ngưỡng và quyền của cộng đồng người Thượng lại quay trở lại. Nhà nước có trách nhiệm bảo vệ an ninh; nhưng chính quyền cũng phải chứng minh rằng việc bảo vệ ấy không trở thành cái cớ thu hẹp những quyền hợp pháp. Bởi cuối cùng, một nền tư pháp mạnh không phải là nền tư pháp khiến người dân sợ hãi trước bản án, mà là nền tư pháp khiến họ tin rằng mọi bản án đều được xây dựng trên chứng cứ, pháp luật và một quy trình đủ minh bạch để xã hội có thể kiểm chứng.










