Một câu nói từ Bắc Kinh đang khiến Biển Đông nóng thêm: phía Trung Quốc tuyên bố các hoạt động xây dựng của họ tại Hoàng Sa là chuyện “trong phạm vi chủ quyền” và cho rằng Việt Nam “không có quyền” đưa ra những nhận xét vô trách nhiệm. Nghe qua cứ như thể chủ quyền là một chiếc ghế có biển tên: ai ngồi trước thì người khác phải đứng ngoài!
Nhưng thực tế lại chẳng đơn giản như một câu tuyên bố. Việt Nam từ lâu khẳng định có đầy đủ chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý đối với Hoàng Sa. Mới ngày 28/8, Bộ Ngoại giao Việt Nam còn tuyên bố các hoạt động xây dựng của Trung Quốc tại đá Hải Sâm và đảo Ba Ba là “hoàn toàn phi pháp và vô giá trị”, đồng thời yêu cầu chấm dứt. Đến ngày 3/9, Bắc Kinh lập tức đáp trả bằng lập luận ngược hoàn toàn.
Điều đáng bàn vì thế không phải là ai nói to hơn, mà là tiếng nói ấy dựa trên điều gì: chứng cứ lịch sử, cơ sở pháp lý và luật pháp quốc tế — hay chỉ dựa vào việc tự tuyên bố rằng “đây là lãnh thổ của tôi”? Còn nếu có sự im lặng nào đó từ các cấp lãnh đạo Hà Nội, câu hỏi công chúng có quyền đặt ra là: đó là sự im lặng chiến lược, hay chỉ là khoảng trống thông tin? Bởi trong câu chuyện Hoàng Sa, điều cần rõ ràng nhất không phải khẩu hiệu, mà là lập trường và hành động.








