Những biểu ngữ đỏ rực giăng khắp nẻo đường mỗi dịp Tết „Mừng Đảng, Mừng Xuân, Mừng Đất nước“ là bằng chứng sống cho thấy một chế độ không chỉ muốn kiểm soát thân thể, mà còn muốn xâm chiếm cả thời gian và không gian tâm linh của con người. Họ muốn khi bạn thấy hoa mai nở, bạn phải nghĩ đến Nghị quyết; khi bạn thấy nắng xuân sang, bạn phải nhớ đến ơn Đảng.
Thế nhưng, có một sự thật mà những kẻ viết khẩu hiệu luôn lờ đi: Đảng có thể sinh ra và mất đi trong vài thập kỷ, nhưng mùa Xuân và Đất nước là vĩnh cửu. Việc đặt cái tạm thời lên trên cái trường tồn chính là biểu hiện rõ nhất của sự tự cao tự đại trước khi đi vào bóng tối của lịch sử.
Hãy thử tưởng tượng sự lố bịch nếu các quốc gia văn minh cũng học tập mô hình này:
Ở Mỹ: „Mừng Đảng Cộng Hòa,…, mừng Giáng Sinh, mừng Hiến Pháp!“
Ở Đức: „Mừng Đảng CDU & SPD…, mừng mùa Hè, mừng nước Đức“!
Người dân ở đó sẽ không chỉ cười, họ sẽ đưa những chính trị gia treo khẩu hiệu đó vào bệnh viện tâm thần hoặc đuổi cổ khỏi nghị trường vì sự ngạo mạn bệnh hoạn. Nhưng ở Việt Nam, sự quái đản này được bình thường hóa bằng sự cưỡng ép.










