Mười năm trôi qua, sóng biển miền Trung vẫn vỗ bờ, nhưng dường như nó không còn mang theo vị mặn của sự sống mà là dư vị chát chúa của một vụ đầu độc quy mô lớn. Nhìn lại tháng Năm năm ấy, khi những dòng người đổ ra đường tại Sài Gòn để hô vang khẩu hiệu „Tôi chọn cá“, người ta mới thấy cái gọi là „phát triển kinh tế“ có thể trở nên tàn nhẫn đến mức nào. Formosa—cái tên đã trở thành một vết xăm đau đớn lên da thịt đất nước, nhắc nhở chúng ta rằng: Khi những cột khói công nghiệp mọc lên, cũng là lúc những rặng san hô và giấc mơ của ngư dân bị chôn vùi dưới bùn độc.
Thật châm biếm khi sau mười năm, những bản báo cáo vẫn đều đặn khẳng định „nước biển đã đạt chuẩn“, trong khi thực tế hàng chục nghìn gia đình đã phải ly tán, bán thuyền rời quê hương vì biển không còn nuôi nổi người. Khoản tiền bồi thường ngày ấy giống như một liều thuốc giảm đau tạm thời cho một cơ thể đang bị ung thư môi trường giai đoạn cuối.
Sự đả kích lớn nhất không nằm ở hành vi của doanh nghiệp ngoại, mà nằm ở sự „hào phóng“ của những kẻ đã trải thảm đỏ mời giặc vào nhà. Mười năm, những kẻ gây ra thảm họa vẫn ung dung đúc thép, còn nhân dân thì vẫn miệt mài gánh chịu di chứng. Câu chuyện Formosa không chỉ là bài học về môi trường, nó là bài kiểm tra về nhân cách của những người cầm lái. Khi biển chết, lòng tin cũng chết theo.










