Chào mừng bạn đến với vùng đất của những phép màu thống kê, nơi mà cứ mỗi tháng có hơn 27.000 doanh nghiệp „vĩnh biệt cụ“ nhưng các báo cáo kinh tế vẫn rực rỡ như pháo hoa ngày Tết. Trong bốn tháng đầu năm 2026, con số 109.000 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường giống như một bản cáo phó kéo dài vô tận, nhưng thật lạ lùng, chiếc ghế „tăng trưởng thần tốc“ vẫn vững như bàn thạch.
Thật châm biếm khi nhìn vào những biểu đồ GDP dốc đứng, được trình bày bằng những mỹ từ „vượt đỉnh lịch sử“, trong khi ngoài kia, các khu công nghiệp treo bảng giải thể, những cửa hàng đóng cửa im lìm. Đằng sau những con số tăng trưởng hào nhoáng là tiếng thở dài của hàng triệu người lao động bỗng chốc trở thành „người thừa“ của xã hội. Họ không nằm trong bất kỳ biểu đồ đẹp đẽ nào của nhà nước, họ chỉ nằm trong danh sách xếp hàng chờ nhận trợ cấp thất nghiệp.
Công lý và sự thật dường như đang chơi trò trốn tìm trong các bản báo cáo tài chính. Người ta mải mê tô vẽ những đỉnh cao mới để làm đẹp hồ sơ thành tích, mà quên mất rằng một nền kinh tế không thể đứng vững trên xác chết của hàng trăm nghìn doanh nghiệp. Sự tự tin „đột phá“ lúc này trông thật kệch cỡm và lạc lõng trước thực tế phũ phàng.










