Khi Sự Vắng Mặt Của Một Người Là Hạnh Phúc Của Muôn Dân.
Một chuyến công du Mỹ như thể một màn “ngoại giao trong bóng tối”: bề ngoài là bắt tay, bên trong là cuộc mặc cả số phận thiên hạ. “Bác” không còn được nhìn như người đi mở đường, mà như kẻ đi… mở lối thoát cho chính mình.
Tin đồn được xếp ngay ngắn như biên bản: hoặc là “tị nạn thượng lưu” ở một căn biệt thự Florida để kịp rời sân khấu trước khi sóng gió trong nước ập tới; hoặc là ký một món nợ khổng lồ, đổi “giúp đỡ” lấy năm năm nhân dân thắt lưng buộc bụng, trả cho những siêu dự án từng rầm rộ rồi đắp chiếu. Trớ trêu ở chỗ, người ta cầu “đi không về” không phải vì thù cá nhân, mà vì quá hiểu cơ chế: còn ghế thì còn thuế, còn phí, còn những lời hứa đóng dấu đỏ. Và nếu “Bác” quay về, bài viết gợi cảnh một “lồng sắt kỹ thuật số”: mang công nghệ giám sát về siết chặt, để bộ máy vẫn trì trệ mà dân thì vẫn bị vắt kiệt.
Kết cục chua chát: hy vọng được đặt vào… sự vắng mặt của người cầm lái — như thể chỉ khi chiếc ghế trống, không khí mới có chỗ để thở.
Chân dung lãnh đạo










