Khi Tô Lâm thẳng thắn phê phán tiến độ và những bất cập quanh dự án Sân bay Long Thành, nhiều người xem đó là một lời cảnh tỉnh. Nhưng phía sau những lời “chỉnh đốn” ấy, liệu có phải chỉ là câu chuyện của một công trình, hay là thông điệp gửi tới cả hệ thống doanh nghiệp nhà nước?
Long Thành từng được kỳ vọng là biểu tượng phát triển—một siêu dự án mang tầm quốc gia. Thế nhưng, càng triển khai, càng lộ rõ những căn bệnh quen thuộc: chậm tiến độ, đội vốn, trách nhiệm mờ nhạt. Khi mọi thứ kéo dài mà không ai chịu trách nhiệm rõ ràng, câu hỏi không còn là “bao giờ xong”, mà là “ai thực sự chịu trách nhiệm?”.
Phát biểu của ông Tô Lâm không chỉ dừng ở phê bình. Nó giống một lời nhắc nhở rằng thời của sự trì trệ, của “tiền nhà nước không ai khóc” có thể đang bị soi lại. Nhưng cũng chính ở đây nảy sinh nghịch lý: nếu vấn đề đã tồn tại quá lâu, vì sao chỉ đến bây giờ mới bị chỉ ra mạnh mẽ?
Doanh nghiệp nhà nước—vốn được xem là “xương sống”—lại nhiều lần trở thành điểm nghẽn. Khi hiệu quả không song hành với nguồn lực, niềm tin cũng dần hao mòn.
Phải chăng, Long Thành chỉ là bề nổi của một tảng băng lớn hơn—nơi những cảnh báo không chỉ dành cho một dự án, mà cho cả một mô hình đang cần thay đổi?










