Sau Nghi Sơn, câu chuyện chưa dừng lại. Khi Phạm Minh Chính tiếp tục thúc đẩy thêm các kho dự trữ tại Dung Quất, Long Sơn và nhiều khu vực khác, bức tranh năng lượng Việt Nam bỗng trở nên dày đặc những “điểm neo chiến lược”. Nghe thì rất hợp lý: an ninh năng lượng, chủ động nguồn cung, tránh biến động thị trường. Nhưng càng hợp lý, người ta càng có lý do để đặt câu hỏi.
Kho dự trữ – về lý thuyết – là để chống sốc khi giá dầu thế giới biến động. Nhưng trong thực tế, khi giá xăng vẫn “leo thang có kỷ luật”, người dân vẫn trả tiền đều đặn, thì những “kho an toàn” ấy đang bảo vệ ai trước tiên? Người tiêu dùng, hay những mắt xích lớn hơn trong chuỗi cung ứng?
Việc yêu cầu Petrovietnam khẩn trương triển khai kho tại Nghi Sơn cho thấy tốc độ không còn là lựa chọn, mà là mệnh lệnh. Và khi tốc độ được ưu tiên, sự minh bạch đôi khi lại phải chạy phía sau. Những dự án hàng tỷ đô, những quỹ đất chiến lược, những dòng vốn khổng lồ – tất cả đang được kích hoạt dưới danh nghĩa “dự phòng”.
Nhưng trớ trêu thay, càng dự phòng, thị trường lại càng thiếu cảm giác an toàn. Người dân vẫn đối mặt giá cao, doanh nghiệp nhỏ vẫn chật vật, trong khi các “ông lớn” năng lượng và hạ tầng dường như đang bước vào một chu kỳ đầu tư mới – đầy cơ hội.
Phải chăng, trong khi chúng ta nói về tương lai ổn định, thì hiện tại lại đang được tái cấu trúc theo cách mà không phải ai cũng được hưởng lợi như nhau?










