Trò hề ngôn từ trơ trẽn nhằm chạy tội cho cán bộ Công An

Vở hài kịch pháp đình xung quanh vụ ca sĩ Miu Lê chơi ma túy vừa cống hiến cho công chúng một thuật ngữ kinh điển: „đối tượng thụ hưởng“. Hóa ra, việc hít hà ketamine trong các cuộc thác loạn giờ đây được khoác lên tấm áo mỹ miều như một chuyến nghỉ dưỡng năm sao. 

Sự chập chờn, đỏng đảnh của công lý tại Việt Nam một lần nữa khiến dư luận phải ngả mũ bái phục: hôm trước vừa tuyên bố không đủ căn cứ xử lý, hôm sau áp lực dư luận dâng cao thì lập tức quay xe khởi tố. Nhưng đỉnh cao của sự châm biếm nằm ở số phận của nữ thiếu úy công an Trần Minh Trang. Dù kết quả xét nghiệm rành rành là dương tính với ma túy – nghĩa là cùng bay lắc, cùng phê pha – cô ta vẫn ung dung né được các tội danh nặng ký như tổ chức hay sử dụng.

Trong khi những người bạn dân thường bị khởi tố tội tổ chức sử dụng, thì người bảo vệ pháp luật lại được ưu ái hạ cánh an toàn ở tội danh nhẹ hèo: „Không tố giác tội phạm“. Một công an phê ma túy, ngồi chung mâm thác loạn lại chỉ bị khép tội vì tội „quên báo cáo“, mở đường cho một bản án treo êm ái. Sự thật trần trụi đã phơi bày: thanh bảo kiếm pháp luật ở xứ này cực kỳ sắc bén khi chém xuống dân thường, nhưng lại lập tức cùn mòn và uốn cong khi chạm vào những kẻ có sắc phục.

https://www.facebook.com/share/p/1D9Wwkuap2/