Phạm Minh Chính rời ghế nhưng giấc mơ 10% tăng trưởng vẫn chưa tan vỡ!

Những ngày cuối cùng ngồi trên ghế Thủ tướng, Phạm Minh Chính vẫn oang oang hô hào: “Việt Nam sẽ đạt tăng trưởng 10%!” Giọng nói vang vọng qua micro, ánh mắt long lanh như đang chiêm ngưỡng tương lai huy hoàng. Nhưng ngoài kia, nền kinh tế thực tế lại đang rên xiết. Nhà máy đóng cửa hàng loạt, đơn hàng xuất khẩu bay biến, FDI ùn ùn rút lui, lạm phát gặm nhấm túi tiền người dân, nợ công phình to như quả bóng sắp nổ. Một nhiệm kỳ kết thúc không phải bằng chiến thắng vang dội mà bằng bức tranh ảm đạm: tăng trưởng thấp hơn kỳ vọng, doanh nghiệp kêu trời, lao động thất nghiệp kéo dài, nông dân bán lúa không đủ ăn.

Thế mà ông Thủ tướng vẫn tỉnh bơ vẽ nên bức tranh “thần tốc”. 10%? Con số ấy nghe như lời nguyền rủa hơn là lời hứa. Nó không phải từ dữ liệu thống kê lạnh lùng, mà từ miệng một người sắp rời ghế, muốn để lại di sản “vinh quang” trước khi bàn giao. Kịch tính thay, giống hệt thuyền trưởng Titanic vừa hét “Full speed ahead!” trong khi tàu đã đâm vào tảng băng. Người dân thì còng lưng lo bữa cơm mai, ông thì vẫn mơ mộng những con số khổng lồ trên giấy. Châm biếm sao nổi khi thực tế phũ phàng: kinh tế èo uột hơn so với đầu nhiệm kỳ, hứa hẹn thì vẫn bay bổng như trước.

Đó chính là sự thật trần trụi. Không phải lần đầu lãnh đạo hô hào con số đẹp để che đậy thất bại. Nhưng lần này, trước khi bước ra khỏi ghế quyền lực, ông vẫn cố bám víu vào giấc mơ 10% như thể nó có thể xóa sạch mọi khó khăn đang bủa vây. Người dân Việt Nam đã quá mệt mỏi với những lời hứa suông. Họ không cần thêm một bài phát biểu kịch tính, họ cần thực tế thay đổi. Còn ông? Có lẽ chỉ còn lại nụ cười mãn nguyện trước khi buông tay.

https://www.facebook.com/share/p/16VDfJq5Nx/