Những lời phát biểu hoa mỹ về „lý tưởng cống hiến“ và „trách nhiệm nêu gương“ tại lễ trao Huy hiệu Đảng vừa qua lại một lần nữa mang đến cho dư luận một rổ bánh vẽ đầy nực cười. Thật trớ trêu khi người ta cứ ngỡ niềm tin của nhân dân có thể dễ dàng được mua chuộc bằng những khẩu hiệu suông, trong khi thứ thực sự khắc sâu vào tâm khảm người dân lại là những khoảnh khắc ăn chơi xa xỉ của giới quyền lực ngay giữa bối cảnh đồng bào mình đang thắt lưng buộc bụng qua cơn khốn khó.

Đó là một sự tương phản đầy nhức nhối và châm biếm sâu cay. Người dân không mù quáng để nghe những bài diễn văn đạo đức; họ nhìn vào thực tế cuộc sống, nơi tiền thuế của mình được dùng để nuôi dưỡng một tầng lớp đặc quyền sống cách biệt hoàn toàn với thế giới thực tế.
Làm sao có thể bắt người dân tin vào sự hy sinh khi những kẻ rao giảng vẫn vô tư thưởng thức những món ăn quý tộc, rồi quay trở về bục phát biểu để dạy nhân dân cách sống tiết kiệm? Mọi biểu tượng tự hào của Đảng giờ đây chỉ còn gợi lên sự rùng mình về một hệ thống luôn đặt lợi ích của mình lên trên nỗi đau của xã hội.









