Từ 6-7/4, Quốc hội khóa 16 đã “bầu” hàng loạt chức danh lãnh đạo cấp cao với kết quả ngoạn mục: 100% tán thành. Chủ tịch Quốc hội, Phó Chủ tịch, Chủ tịch nước, Thủ tướng… tất cả đều đạt tỷ lệ tuyệt đối. Các nước dân chủ phương Tây chỉ biết tròn mắt ngưỡng mộ – hoặc thương hại.
Gần 500 đại biểu Quốc hội ngồi đó, không một lá phiếu trắng, không một tiếng phản đối, không một ý kiến trái chiều. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ như kịch bản đã viết sẵn từ trước. Ai cũng gật đầu, ai cũng giơ tay. Căng thẳng duy nhất có lẽ chỉ là… ai sẽ được chỉ định trước.
Đây không phải dân chủ, mà là kỷ nguyên tán thành 100%. Một Quốc hội không có phản biện, không có đối trọng, không có tiếng nói khác biệt thì chỉ còn là bù nhìn sang trọng. Dân chủ thật sự cần tranh luận, cần phiếu chống, cần thiểu số. Còn ở đây, chỉ có im lặng tuyệt đối và sự đồng thuận chết chóc.
Khi mọi thứ đã định đoạt từ phòng kín, thì lá phiếu của đại biểu chỉ là công cụ trang trí. “Kỷ nguyên vươn mình” nghe hay, nhưng nếu không có tiếng nói trái chiều, đất nước sẽ vươn mình trên nền tảng của sự im lặng và sợ hãi.










