Giảm án tử hình chính là sự thừa nhận những lỗ hổng chí mạng trong quá trình tố tụng

Một bản án tù oan vẫn còn cơ hội chuộc lỗi, nhưng một nhát súng hay một mũi tiêm oan uổng thì không. Thật nực cười khi người ta luôn tự hào về một nền tư pháp „nghiêm minh, đúng người, đúng tội“, nhưng lại run rẩy trước những vụ án oan thấu trời xanh vốn chỉ được phơi bày khi hung thủ thực sự… tự ra đầu thú. Dự thảo giảm tội danh tử hình của Bộ Công an là một bước đi tiến bộ, nhưng nó lại vô tình bóc trần một sự thật cay đắng: chính những người cầm cân nảy mực cũng không dám tự tin vào độ chính xác của cây cân mình đang giữ.

Hệ thống điều tra ép cung, mớm cung và những phiên tòa „án tại hồ sơ“ từ lâu đã biến án tử hình thành một canh bạc đỏ đen mà người thua cuộc phải trả giá bằng mạng sống. Người ta nhân danh công lý để tước đoạt mạng sống của một con người, nhưng khi xảy ra sai sót, công lý ấy lại trốn biệt tăm sau hai chữ „rút kinh nghiệm“.

Giữ lại án tử hình trong một nền tư pháp chưa hoàn thiện không khác gì trao một lưỡi hái sắc lẹm cho một người mù đi rừng. Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật: loại bỏ án tử hình không phải là dung túng cho tội ác, mà là để bảo vệ những người vô tội khỏi những phán quyết vội vã, độc đoán và vĩnh viễn không thể đảo ngược.

https://www.facebook.com/share/p/18Yw9Vhtwm/