Hóa ra, mọi sự lo lắng của công chúng về một xã hội cởi mở hơn chỉ là sự ảo tưởng ngây thơ. Bộ Công an vừa dập tắt mọi hy vọng bằng cách giữ nguyên đề xuất bổ sung tội danh “tuyên truyền chống Đảng Cộng sản Việt Nam” vào Dự thảo Bộ luật Hình sự sửa đổi. Với lý do muôn thuở rằng Đảng là “chủ thể đặc biệt quan trọng cần phải bảo vệ”, cơ quan quyền lực này đang muốn biến những lời phê bình chính trị từ chỗ là quyền tự do ngôn luận tối thiểu của công dân thành một chiếc vé đi thẳng vào nhà tù.
Thật châm biếm làm sao khi một tổ chức tự nhận là “đại diện cho lợi ích của nhân dân” lại cần một tấm khiên hình sự vững chắc đến thế để bảo vệ mình trước chính nhân dân. Phải chăng thể chế này đã yếu ớt đến mức không thể chịu nổi một lời nói thẳng, hay chiếc ghế quyền lực đang lung lay trước những làn sóng phản biện trên không gian mạng?
Khi quyền định đoạt „chống hay không chống“ nằm hoàn toàn trong tay những người cầm súng, mọi ranh giới pháp lý đều trở nên vô nghĩa. Từ nay, việc ca ngợi sẽ là nghĩa vụ, còn sự im lặng sẽ là giải pháp sống còn để an thân. Bạn có chắc mình đủ thông minh để không vướng vào tội danh mơ hồ này khi lỡ lời chê trách một chính sách sai lầm?










