Chưa đầy nửa năm ngồi ghế Chủ tịch Hà Nội, ông Vũ Đại Thắng đã đứng trước cơ hội ngàn năm có một: nhận Huân chương Lao động hạng Nhì. Một tốc độ thăng tiến thành tích khiến các bậc tiền nhiệm phải ngả mũ, và khiến người dân thì… ngã ngửa. Thật là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử thi đua khen thưởng!

Hóa ra, công thức để chạm tay vào phần thưởng cao quý của Nhà nước lại đơn giản đến lạ kỳ: chỉ cần một cây bút duyệt dự án và một tiến độ giải phóng mặt bằng „thần tốc“. Những siêu dự án nghìn tỷ, những đại lộ cảnh quan vẽ trên giấy bỗng chốc biến thành những cuộc „bão táp“ càn quét qua các khu dân cư. Càng cưỡng chế nhanh, càng dồn dân lẹ, thành tích càng lấp lánh. Người ta nhìn thấy một vị quan chức tả xung hữu đột, ép tiến độ thu hồi đất bằng mọi giá để đổi lấy những con số báo cáo đẹp như mơ.
Nhưng phía sau cái gọi là „thành tích đặc biệt xuất sắc“ ấy là gì? Là tiếng khóc nghẹn của hàng ngàn hộ dân ven sông Hồng bỗng chốc lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Là nỗi bất an của những gia đình bao thế hệ bám đất, nay đứng trước nguy cơ trắng tay vì quyền lợi bị xem nhẹ. Lời hứa tái định cư thì còn „treo“ lơ lửng, nhưng lệnh thu hồi đất thì đã áp xuống đầu. Hóa ra, tốc độ đập phá và di dời lại là thước đo năng lực. Huân chương sắp sửa cài trên ngực áo áo quan trường, lấp lánh hào quang, nhưng tiếc thay, nó lại được đúc bằng nước mắt, bằng sự khốn cùng của những người dân thấp cổ bé họng. Một sự thật chát chúa: quan lộ vinh quang xây trên mái nhà đổ nát của nhân dân!
https://www.facebook.com/share/p/1JGsEbnooZ/










